Hôm nay cái bà tên Thắm lại tìm về giữa trưa không như chập khuya trước nữa

Hôm nay cái bà tên Thắm lại tìm về giữa trưa không như chập khuya trước nữa. Tâm trạng vì thế cứ loạn lên loay hoay giữa cái nóng và … (chưa tìm đc ngôn từ thể hiện) có thể là chật rật chăng? Tự nhủ thôi thì cứ viết, sau này nếu khổ sở hơn đọc lại thì à lên, lâu này đã quen khổ rồi, kêu mà làm gì. Nếu sướng hơn thì khóc, kỉu thương cái đoạn phải bước qua đó quá.
Trong vạn thứ trên đời, cuộc đời là thứ bí ẩn nhất. Vì nó vừa thực tế lẫn trừu tượng. Thực tế như mở mắt ra ta lại thấy nó. Nhưng chẳng thể nào biết được, vài giây sau, cuộc đời sẽ buồn, vui thế nào. Con người cứ như bị cuộc đời dẫn trên một cung đường cong queo. Chỉ thấy trước mắt và hồi hộp đón chờ khúc cua phía trước là gì? Vực thẳm hay trãm hoa.
Vì bị dụ dẫn đi, nên em cứ ước. Giá như biết đc, là anh ở khúc cua đấy trên hành trình của e. E sẽ chủ động tránh để không phải đâm sầm vào a, thương tổn như thế. Điều đáng tiếc là sau lần va vào nhau đó, ta chẳng thể làm bạn hành trình với nhau. Chia tay ở đó, em không phải bước đi tiếp là lê bước đi, 1 mình, tim trống toang, gió lùa, ốm yếu. Và anh, à không ảo ảnh của anh cứ rải rác khắp đoạn đường sau này, mỗi lần bắt gặp là những lần em thống thiết ôm vào lòng, anh vẫn đây sao? Sao xa vời quá, là em đang ôm anh, hay nổi nhớ, khổ đau?

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *